Thứ Năm, 25 tháng 10, 2012

GIAO HÒA VỚI THIÊN NHIÊN


YEUN TEAK HYE                 
(NGHỆ SĨ THỊ GIÁC, NGƯỜI HÀN QUỐC):
"Sự trở về” là cụm từ tôi nghĩ tới khi câuchuyện giao hòa với thiên nhiên được đặt ra. Con người với hành trình loanh quanh chinh phục của mình đã xa rời thiên nhiên, và cuối cùng vẫn phải trở về bằng cách này hay cách khác, như một nếp nhà nhỏ nơi miền quê, hay bể cá cảnh mô phỏng cả một đại dương trong  thiet ke chung cu.
“Tư duy mét vuông” khiến không gian sống ngày càng bị dồn ép và tính toán,khiến chỗ dành cho cảnh quan môi trường tự nhiên ngày càng ít đi. Người ta hay thích phân tích đến mức chia rẽ hai khái niệm thiên nhiên và nhân tạo, trong khi conngười dù có “tạo” ra cái gì thì cũng đều phải lấy từ thiên nhiên. Thậm chí có những thứ như nắng, gió, mưa... không thể lấy, không thể nhốt lại, không thể để dành dùng dần được. Giao hòa với thiên nhiên phải là quá trình giao tiếp với nhau và không có ai thắng ai thua cả, chỉ nên hòa hảo, thân hữu, hòa đồng mà thôi. Nghe thích thật, nhưng làm mới thấy khó.
Cha tôi lúc còn sống có nói rằng, nhà nhỏ mà chỉ cần nhìn ra thấy bầu trời là đủ. Nhiều người nước ngoài như tôi đến thuê nhà sống tại Hà Nội cũng chỉ cần môt căn phòng có mở cửa nhìn ra khoảng cây xanhnho nhỏ mà không bị dây nhợ trụ điện quần áo che chắn là hài lòng rồi. Và họ luôn biết chăm chút không gian sống ấy (dù chỉ là nhà thuê) bằng các giải pháp "mềm" như bố trí cây cảnh, xếp đặt vật dụng, treo đèn, thi cong noi that... với quan niệm khá thực tế: “sống là không chờ đợi”. Bởi trong các điều kiện còn hạn hẹp, nếu cứ trông chờ vào sự thay đổi mang tầm vĩ mô (kinh tế, quy hoạch, kiến trúc)thì biết đến bao giờ mới có những góc sống gần gũi, giao hòa được cùng thiên nhiên?
LƯ THỊ TUYẾT PHỤNG       
(DOANH NHÂN):
Bước vào một ngôi nhà của người Việt Nam, dù ở trong nước hay hải ngoại, tôi hay nhận thấy đặc tính “mỗi thứ một chút” - chút trưng bày, chút sắp xếp và nhất là chút thiên nhiên như cây cảnh, non bộ... Nhưng bên cạnh đó, cũng thấy yếu tố tiện dụng luôn được xem trọng hơn, nên ngôi nhà phải đảm đương thêm nhiều vai trò, nhất là với nhà phố thì nhiệm vụ khai thác mặt bằng để sinh lợi lấn áp mọi giải pháp khác. Người ta ở trong đó cứ miễn cưỡng triền miên, lợi ích kinh tế trói buộc các nhu cầu về thụ hưởng không gian, cảnh quan, dần dà ai cũng nói giống nhau: phải ráng ở đây chật chội ngột ngạt vậy, chứ có điều kiện sẽ về ngoại ô (trong khi dân cư nông thôn hằng ngày vẫn ùn ùn ra thành phố kiếm sống). Tôi hay tự hỏi: tại sao Nhật Bản dù điều kiện địa lý, khí hậu khắc nghiệt hơn mình mà họ lại có nghệ thuật sân vườn, thưởng ngoạn cây cảnh rất phong phú và tinh tế, dù chỉ là một bình cắm hoa nhỏ, một khoảng vườn khô rải mấy hòn sỏi? Hay Singapore là quốc gia trẻ tuổi, không có đất đai tài nguyên thiên nhiên gì, phải tự tạo ra mọi thứ mà đô thị của họ vẫn xanh sạch? Tôi nghĩ, vấn đề nằm ở tư duy và văn hóa cư trú, chứ không phải giàu hay nghèo, rộng hay hẹp. Vườn Việt thường phải kèm chức năng sinh lợi, ra sau hè vặt trái ớt trái chanh, dùng rau nhà trồng v.v... là thói quen xuề xòa dân dã, nhưng được đa số hưởng ứng, hơn là phải nhọc công chăm sóc cảnh quan vốn được xem là chuyện của nhà giàu có dinh thự hoành tráng. Phải chăng cuộc sống nhiều lần trải qua chiến tranh, đời sống khó khăn, xã hội còn loay hoay trên đường phát triển lắm bất cập nên tư duy của không ít người chỉ xem thiên nhiên cây cỏ như sự trang trí thêm bớt? Cơm áo gạo tiền vẫn là tư duy chính để làm nguyên do cho thói quen ít giao hòa thân thiện với cảnh quan chung; khá lắm là chăm mấy chậu kiểng của riêng nhà mình mà thôi. Trong khi ở nhiều vùng bên châu Âu hoặc bên úc đều có quy định nhà nào cũng phải giữ gìn thảm cỏ phía trước, hàng rào không được cao quá thắt lưng để đảm bảo tầm nhìn của mọi người, cũng như tạo dựng phong thủy trong thiet ke noi that van phong

NHÂN VẬT QUAN TRỌNG


Mức độ thỏa mãn của các kiến trúc sư thiết kế kiến trúc, thiet ke chung cu thiet ke noi that van phong khi vừa hoàn tất một công trình tuy có khác nhau nhưng có điểm chung là một cảm giác nhẹ nhõm, thanh thản như thể một người “mẹ” vừa sinh hạ một đứa con. Nếu "đứa con" - tác phẩm được giới chuyên môn đánh giá cao thì cảm xúc ấy mới thật sự thăng hoa! Song, sự thăng hoa đó đôi khi làm cho kiến trúc sư quên đi một “nhân vật quan trọng” mà nếu không có họ thì mình không thể nào hoàn tất được công trình như ý muốn. “Nhân vật” này chính là chủ đầu tư của công trình.
Bản thân người chủ đầu tư không tự thiết kế được công trình (vì nếu được, họ đã không nhờ đến kiến trúc sư) nhưng họ có thể hỗ trợ và tạo điều kiện thuận lợi cho người thiết kế hoàn thành tốt công việc được giao phó. Này nhé, họ có thể bày tỏ ý muốn của mình, sở thích của mình để giúp người thiết kế thực hiện đúng yêu cầu không đi sai mục tiêu để tiết kiệm thời gian cho công trình. Họ có thể nói rõ với người thiết kế về kinh phí của dự án một cách trung thực để người thiết kế không đi quá xa, đảm bảo tính khả thi của dự án. Họ có thể nhanh chóng đóng góp ý kiến trong từng giai đoạn thiết kế, đúng thời hạn mà người thiết kế yêu cầu và chi trả phí thiết kế đúng tiến độ thanh
toán cho từng giai đoạn, giúp kiến trúc sư yên tâm để thực hiện bản vẽ thiết kế một cách tối ưu. Một điều nữa rất quan trọng mà không nhiều chủ đầu tư làm được, đó là giữ được sự kiên định về yêu cầu thiết kế, không thay đổi ý tưởng “xoành xoạch” làm mất thời gian và công sức của người thiết kế, vô tình làm giảm chất lượng thiết kế cũng như phát sinh thêm chi phí không cần thiết...
Tuy nhiên, về phía người thiết kế kiến trúc và thi cong noi that, họ chỉ thực hiện công việc tư vấn chuyên môn dựa trên những yêu cầu thiết kế và khả năng tài chính của chủ đầu tư. Nghĩa là chủ đầu tư muốn điều gì, chi trả được tới đâu thì sản phẩm do kiến trúc sư tạo ra sẽ như thế đó. Nói rộng ra thiết kế kiến trúc là một ngành nghề thuộc lĩnh vực tư vấn và chịu sự chi phối của các nguyên tắc căn bản của nghề tư vấn. Nguyên tắc chính của công việc tư vấn là cung cấp thông tin chính xác và đầy đủ để chủ đầu tư có được những lựa chọn hay quyết định phù hợp. Cụ thể ở đây: các kiến trúc sư, với kiến thức chuyên môn của mình, phân tích cho chủ đầu tư thấy được những ưu điểm và nhược điểm của từng phương án thiết kế để chủ đầu tư có thể chọn lựa được phương án phù hợp nhất. Họ giúp chủ đầu tư có đầy đủ thông tin trước khi quyết định, nhưng tuyệt nhiên họ không thể quyết định
thay cho chủ đầu tư!
Đã có không ít trường hợp xảy ra: một kiến trúc sư làm công trình này thì thành công, nhưng với công trình khác và với chủ đầu tư khác thì lại không như mong muốn. Qua đó mới thấy được rằng, vai trò cùa người chủ đầu tư công trình - người giữ vai trò quyết định - quan trọng như thế nào!
Sự tác động của chủ đầu tư vào công việc của người thiết kế là rất quan trọng và không thể tránh khỏi. Đơn giản vì họ là người chủ của công trình. Họ bỏ tiền ra đầu tư xây dựng công trình và họ cũng sẽ là người thụ hưởng, sử dụng công trình sau khi thi công hoàn tất. Dù muốn hay không thì người thiết kế bắt buộc phải phối hợp với chủ đầu tư công trình trong từng giai đoạn thiết kế, sao cho công việc được trôi chảy. Khi đó, kiến trúc sư cần phải vận dụng kinh nghiệm của bản thân, thể hiện tài thuyết trình sao cho thuyết phục được chủ đầu tư chấp thuận theo phương án thiết kế mình đưa ra. Ngược lại, nếu kinh nghiệm và khả năng thuyết trình của kiến trúc sư không đủ mạnh để “khuất phục” được chủ đầu tư thì chắc chắn công việc thiết kế sẽ bị mất kiểm soát, dẫn đến những hậu quả khó lường... Để tránh xảy ra tình trạng này, ngay từ đầu cần xác lập rõ ràng những ranh giới công việc mà hai bên buộc phải có sự thống nhất và tôn trọng. Đâu là trách nhiệm của người thiết kế, đâu là trách nhiệm của chủ đầu tư công trình? Vấn đề cần phải được làm rõ và được cả hai bên đồng ý trước khi bắt đầu công việc thiết kế, và sẽ là “kim chỉ nam” xuyên suốt quá trình thiết kế, thi cong noi that. Trách nhiệm của bên nào thì bên đó lo, không gây trì hoãn hoặc giẫm chân lên nhau. Ai có sai sót hoặc không hoàn tất công việc của mình đúng thời gian quy định, thì người đó sẽ phải chịu trách nhiệm sau khi kết thúc hợp đồng làm việc.

MAY SAO Ở HỘI AN …


Dặn lòng mình trước khi đi Hội An là hãy bước thật chậm, chụp ảnh vừa đủ để còn ngắm nhìn và cảm nhận được nhiều hơn.
Dặn lòng mình hãy cất đi lăng kính của dân làm nghề thiết kế, để hòa vào nhịp sống ru đều như nhịp sóng vỗ nhẹ bờ ốc đảo bình yên thi cong noi that.
Khi dặn lòng và dọn lòng trước như thế chúng tôi tự thấy may mắn được dừng lại giữa một nơi cuộc sống xô bồ không kịp chen lấn vào, nơi thời gian không hấp tấp lướt qua mà nhẹ nhàng phủ lên từng vách tường, khung cửa và cả ánh mắt người những dấu vết năm tháng thật dịu, thật êm! Dịu êm như ly trà nóng tuy vừa chạm lưỡi thì thấy hơi đắng chát, nhưng sẽ đọng lại cái ngọt hậu trong vòm miệng và thấm vào từng giác quan tận hưởng.
Phố Hội khi tôi đến mấy ngày qua không khác mấy như những gì tôi hình dung. Khác chăng là... vẫn thế, vẫn nhiều
“Tây” quá, nhiều khách du lịch quá! Những mùi lạ, như Chanel và X-men, dĩ nhiên thơm nhưng dĩ nhiên chẳng thể là mùi phố. Những màu lạ, áo thun trắng đỏ, tóc vàng mắt xanh khiến ta dấy lên chút tự hào rằng nhà mình tuy nhỏ mà đông khách ghê! thiet ke chung cu Chẳng phải khách du lịch từ muôn nơi đổ về đây cũng để tìm lấy chút “dịu êm”, tránh đi những muộn phiền, lo toan, như chính chúng tôi đấy sao.
Có nên tự trách mình vô duyên không, khi chúng tôi cả buổi đi tìm những nụ cười an nhiên của một cuộc sống tĩnh tại đích thực mà không thấy? Đây đó chợt gặp những cô bán hàng thướt tha trong tà áo dài Việt nhưng khuôn mặt dường như mỉm cười đón khách một cách chung chung, như đã được tập luyện để mỗi ngày đều đều làm thế, thành thói quen rồi chăng? Và mong rằng nụ cười kia, sắp đặt nọ chắc chỉ phủ bên lớp ngoài của tấm áo du lịch mà Hội An đang khoác.
May sao, vẫn còn đấy những rêu phong không cố ý tạo ra trên từng mảng tường, vẫn còn đấy những mái cong trăm năm mưa nắng, còn đấy những bậc đá xanh mòn vẹt bước chân rêu. Đặc biệt là những lối nhỏ, ngõ nhỏ, mà ở Hội An gọi là “kiệt”, xen lẫn phố xá như vết nứt ra từ giữa những dãy nhà. Chỗ ngỡ như cùng như kiệt như hết lối ấy, với chúng tôi lại thấy đậm chất phố Hội hơn cả, thấy đúng là một phố Hội yên bình, riêng tư, khác với một phố Hội ồn ào tiếng du khách cách vài lối rẽ ngoặt thiet ke noi that van phong.
May sao, vẫn còn đấy mấy câu thơ nghe đọc vội trong tiếng sóng sông Hoài vỗ nhẹ mạn thuyền: ...đêm qua tôi nằm mơ/ tôi thấy bóng mẹ khòm lưng nhóm bếp/ tôi nghe tiếng ầu ơ bên hiên nhà/ và tôi bỗng cười vui trong một giấc mơ ngoan.../phố đón tôi về...

Khu vườn của ký ức


Gia chủ sinh ra và lớn lên ở vùng thôn quê huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi và quá gắn bó với cây cối, ruộng vườn; tình yêu thiên nhiên cây cỏ và hình bóng quê hương đã ngấm vào máu. Khi cơ hội tới, ông quyết định chọn dự án trồng rừng, làm rẫy cùng với khát vọng tạo dựng cho mình một khu nhà vườn sinh thái, nghỉ dưỡng cuối tuần, .
Kết quả là, sau ngót 40 năm làm báo, làm phim, sưu tầm cổ vật và hơn 10 năm gom góp tiền nhuận bút, đầu tư công sức, tâm huyết, tự tay trồng cây, làm tiểu cảnh..., ông đã dựng và thi cong noi that nên một khu nhà vườn sinh thái và bảo tàng Đồng Đình - bảo tàng tư nhân đầu tiên của thành phố Đà Nẵng. Vài giờ đồng hồ dạo chơi, đắm mình trong “Khu vườn của ký ức” gần gũi và trò chuyện vớichủ nhân giúp tôi phần nào hiểu được con người ông.
Cái tên khai sinh “bảo tàng Đồng Đình” xuất phát từ “đồng đình” (còn gọi là “đủng đỉnh”) - tên một loài cây họ cau, sống khá phổ biến ở vùng trung du xứ Quảng và mọc đầy tại khu vực thượng lưu suối Bụt, bán đảo Sơn Trà, nơi công trình tọa lạc. Một khu nhà vườn trung du mang đặc trưng xứ Quảng quê hương kết hợp với mong muốn gìn giữ, bảo tồn không gian sinh thái rừng để con người sống hòa mình với thiên nhiên là điều chủ nhân muốn tạo dựng. Tên một loài cây bản địa dân dã, luôn bao bọc chung quanh thật phù hợp cho khu nhà vườn và ý tưởng ấy.
Điều giúp “Đồng Đình” tạo nên sự khác biệt với “khu phố resort” nằm san sát ven đường Sơn Trà - Điện Ngọc dưới kia chính là sự tương phản giữa Tây và Ta; giữa sangtrọng, xa xỉ và giản dị, gần gũi, sự độc đáo cần có trong thiet ke chung cu , thiết kế nhà ở, thiết kế kiến trúc theo từng vùng miền. Đó là nơi thể hiện cái tôi về đam mê văn hóa, nghệ thuật, dân tộc học... của một người đã qua nhiều khám phá, trải nghiệm và muốn lưu giữ, chia sẻ chúng.
Len lỏi, lẩn khuất giữa những lùm cây, bãi đá của khu vườn là ba cụm công trình tương đối khác biệt về công năng sử dụng. Trước hết, đó là hai ngôi nhà rường xứ Quảng theo kiểu kiến trúc của thợ mộc làng Kim Bồng (Hội An, Quảng Nam) - một chiếc của ông tổ nghề gốm hiện đại đất Quảng Nam; chiếc kia từng là nhà của ông giáo thụ huyện Thăng Bình, Quảng Nam từ thế kỷ 19. Hai ngôi nhà này trưng bày 600 món đỗ gốm sứ sưu tầm từ các nền văn hóa ChămPa, Đại Việt...
Còn ngôi nhà gạch được dùng để trưng bày các tác phẩm mỹ thuật thì nằm ở nơi cao nhất. Mặc dù là một công trình hiện đại, xây mới, song nó thể hiện khá tốt ý tưởng hòa nhập cùng thiên nhiên, cảnh quan chung. Gia chủ tâm đắc với ngôi nhà này bởi nó cũng như toàn bộ khu nhà vườn, luôn tận dụng được lợi thế độ dốc tự nhiên, cây cối, cỏ hoa, đá và nước luôn len lỏi, giao hòa cùng không gian ở. Đặc biệt là đá - chúng vẫn tại vị từ khi gia chủ chuyển tới đây. Những phiến đá, tảng đá lớn tham dự vào công trình như một thành tố kiến trúc. Chúng xuất hiện từ nội, ngoại thất, là một phần của tường ngăn, chân móng và cùng với các tác phẩm mỹ thuật tạo nên một phong cách trang trí, trưng bày khá ấn tượng. Trong không gian ấy, ta không còn cảm giác về sự ngăn cách giữa trong và ngoài; con người, văn hóa và thiên nhiên như được hòa quyện với nhau thiet ke noi that van phong
.
Nằm giữa hai công trình cổ - kim ấy là nơi trú ngụ của gia chủ. Chắc chẳng đâu có “ngôi nhà sàn dân tộc kiểu Pháp” như vậy, bởi chúng được chủ nhân mô phỏng lại kiểu dáng nhà sàn Tây Nguyên từ những mảng tường vách là hệ cửa sổ (được mua thanh lý từ tòa nhà cũ của nơi ông công tác). Hơn 15 năm trời gắn bó với Tây Nguyên để sống và làm phim tài liệu đã giúp gia chủ có một bộ sưu tập khá phong phú về vật dụng của đồng bào các dân tộc thiểu số; nay chúng được bày ngẫu hứng ngoài sân, quanh hiên nhà để luôn gần gũi, khoáng đạt với đất trời...

BÌNH YÊN TRÊN CAO.


Nằm trên tầng lầu 12, tầng cao nhất của chung cư và có diện tích hơn 260m2, căn hộ penhouse này như một biệt thự. Với thiet ke chung cu mở kết hợp thêm khoảng thông tầng rộng nhìn xuống toàn bộ phòng khách và bàn ăn, không gian như được nới rộng ra, ánh sáng tự nhiên được tận dụng một cách triệt để và hiệu quả. Ngồi trò chuyện nơi phòng khách, tán gẫu bên bàn ăn hay đối ẩm nơi góc uống trà trên tầng lửng, người ta dễ nao lòng với màu trời, với sắc nắng...
Chủ nhà vốn là người mê sưu tầm đồ cổ, đặc biệt là gốm cổ Biên Hòa, do đó mỗi không gian, từng khoảng tường, mỗi kệ tủ được thi cong noi that đều phảng phất những rung động của thời gian khắc trên từng cổ vật được trưng bày. Xuất phát từ nhu cầu thư giãn và thưởng thức văn hóa rất riêng, không gian chung của ngôi nhà mang đậm chất dân gian với những tượng, những phù điêu, những bức tranh độc đáo... Gam màu gỗ ấm áp, quyện chút sắc vàng của nắng, điểm thêm vẻ bình dị, thanh thoát của gốm cổ khiến cho nội thất mang vẻ hấp dẫn lạ thường.
Ở đây có những tiện nghi đặc biệt mà những biệt thự dưới đất không thể có được: bầu không khí trong lành với những ô cửa “mặt tiền” trong suốt đóng khung một góc thành phố thành bức tranh lớn cho riêng nhả mình; và tuyệt vời hơn hết là một không gian êm ả, một khoảng lặng bình yên giữa lưng chừng trời thiet ke noi that van phong.

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

TÌM CHẤT CHO KHÔNG GIAN.




Đối với người kiến trúc sư, để tạo nên một ngôi nhà có phong cách đơn giản và tiện lợi thật sự không quá khó, cái khó là tạo được nét độc đáo và hấp dẫn trong sự đơn giản đó.
Gặp chủ nhà thích sự đơn giản, chặt chẽ và tiện lợi thì giải pháp thiết kếthi cong noi that được chọn cũng là đơn giản nhưng có tìm tòi theo hướng tạo những không gian mới.

Thông thường, điểm nhấn của ngôi nhà nằm ở tầng trệt với khu phòng khách, phòng ăn liên hoàn với nhiều khoảng thông thoáng và thiên nhiên. Trong ngôi nhà này, tầng trệt cũng thật sự thoáng đãng và nhiều cây xanh, nhưng khi bước qua vài bậc thang lên tầng lầu 1 thì cảm giác rộng mở bất ngờ mở ra trước mắt. Những phòng ngủ như nép mình để "ngắm nhìn" khoảng "trời" rộng thênh giữa lòng nhà. Cả nhà cùng vui chơi, học hành hay làm việc mà dường như không ai còn nhận thấy những giới hạn vốn có của không gian trong nhà nữa.

Mặt tiền ngôi nhà này nương dựa theo cấu trúc mặt bằng và được làm nhẹ đi bằng cách xử lý "phá khối" thành những mảng, miếng mảng ghép hoặc ghép lên nhau. Ngoài ra những mảng ban công cũng được đặt lệch nhau, giật cấp, nên tạo được sự gần gũi, liên lạc và sinh động cho khoảng không gian phía mặt tiền ngôi nhà. Còn đối với thietke chung cu chúng ta phải có những thiết kế sao cho phù hợp mang lại sự thoải mái cho người ở. Đối với nhà có trẻ con, cửa sổ hay ban công cần thiết kế sao cho hợp lý và an toàn.

NHỮNG MẶT TIỀN CÙNG NHAU



Tôi đến Neustadt, một thành phố nhỏ và cổ kính ỏ gần Frankfurt, Đức. Nhỏ đến nỗi đi dăm phút đã vè chốn cũ; cổ kính bởi phong cách kiến trúc và cả linh hồn của phố khi bước chân cứ vang trên nền đường lát đá như tiếng vó ngựa lóc cóc, văng vẳng tiếng xe song mã trăm năm trước...Phố cũ thật thiện cảm và thanh bình, dù nơi đây hai cuộc chiến tranh thế giới đã đi qua. Với mỗi một đất nước đều có những kiến trúc cổ kính, với những ngôi nhà mang những nét thi cong noi that,ngoại thất mang đặc trưng của đất nước mình.

Ở quảng trường trung tâm, ngôi giáo đường Gothic xây gạch trần hiện diện cùng ngôi nhà kiểu "chaiet" sườn gỗ trét vữa lấp đầy khoảng trống, cạnh đo là những ngôi nhà xây cuối thế kỷ 19 với tường chịu lực trát vữa. Giữa quảng trường, hay trên những con đường hep, nơi những sân trong..., thật thích thú khi ngắm những ngôi nhà phong cách khác nhau mà hài hòa, thân thiện bên nhau trong cùng một kịch bản: phố cổ.

Dấu ấn của đô thị trung cổ còn đó, là ngôi giáo đường uy nghiêm, biểu tượng quyền lực của giáo hội. Kề bên là tòa nhà hành chính to lớn tượng trưng cho đế chế đương thời. Xúm xit quanh quảng trường là những "shop house" và các con đường nhỏ đổ những dòng ngườivề quảng trường trung tâm. Những gương mặt hân hoan ngước về mặt trời đón nhận những vạt nắng xuân sau một mùa đông khắc nghiệt ở Trung Âu.

Dấu ấn hiện đại nhẹ nhàng và kín đáo trên những mảng kinh lớn ở các cửa hiệu thời trang, ở các quán ăn thiết bị tối tân, ở ngôi nhà mới không giả cổ nhưng lấp lánh những ánh kim của những an ninh thời kỹ thuật số: những khe kéo thẻ từ, những nút bấm phức tạp….. những con số trong thang máy thietke chung cu

Những ngôi nhà được xây dựng lại trên năm mươi năm trước và những ngôi nhà mới xây trong thế kỷ 21 này "thân thiện" với nhau như thể được tạo ra cùng lúc!

HƯỚNG CHÍNH TÂY VẪN MÁT

Ngôì biệt thự tọa lạc tại đất vườn Lái Thiêu - Bình Dương, các mặt đứng được mở rộng để đón thiên nhiên tràn ngập chung quanh, cho dù thế đất buộc ngôi nhà có một mặt tiền rộng phải quay về hướng chính tây. Thiết kế kiến trúc sao cho hài hòa k chỉ được áp dụng trong việc thiet ke chung cuthi cong noi that  như những kiến trúc khác mà ở đây các kiến trúc sư khéo xử lý bằng hình khối, đường nét, mảng đặc rỗng và cây xanh để nội thất thật thoải mái, đầy hương hoa trong gió mát... ở mặt chính phía tây: nơi tầng trệt, bên ngoài phòng khách có một mảng tường đặc.

Phía trước được làm mát bằng lam bê tông dây leo hoa vàng, hồ nước tam cấp, thêm một dãy vòi phun nước nhảy múa vừa vui mắt vừa làm dịu không khí. Trên tầng lầu, phòng ngủ chính có toilet đưa ra phía trước, với sự lặp lại nhiều lần mảng tường vuông, tỷ lệ đa dạng, giảm nóng hiệu quả cho không gian nghỉ ngơi bên trong của chủ nhân.

Trong khi đó, ở hai mặt nhà hướng đông và hướng nam, cửa sắt kính được mở suốt từ đà đến đà, từ sàn đến sàn để đón chào nắng gió, điểm bằng những mảng tường đặc cho nơi nào cần sự riêng tư.

Với những giải pháp đó, thêm việc nội thất cũng "mô phỏng" thiên nhiên với nhiều trúc xanh, hoa nắng..., ngôi biệt thự có mặt tiền chính tây mà vẫn mát. Việc thiết kế ngôi nhà sao cho phù hợp với phong thủy của gia chủ cũng rất quan trọng, giống như việc thiet ke noi that van phong sao cho phù hợp.